BÁO CHÍ “NGÁO ĐÁ”
– dm dem điện chít chết mịa nó đi
– Cái thể loại nay cho nó ăn dùi cui thấy mẹ nó
– đậu má diễn quá sâu lun .khi hành hạ trẻ em .rồi có sợ như rok ko .cho nó án tử là vừa .hơn cả cầm thú
– Thk này mà vô tù thì chỉ có xác định. Mấy bạn tù nó chăm sóc tội phạm hiếp dâm hành hạ trẻ e kỉ lắm.tha hồ mà hưởng
– Mẹ đánh bỏ mẹ nó đi
– Thằng này vậy mà cũng biết so… Mình cu nghi dây thần kinh nó đức hết rồi chứ. Kg hiểu noi may thăng bi pin pin. Bó tay
– Vẽ 1 vòng tròn bỏ 2 3 con kiến vào đó
Lấy con chim mày chăn kiên con kiến chết hoặc bò ra ngoài là lấy nhựa nhỏ vào chim chú mày :)))
Các bạn có cảm thấy sôi động k ạ :)))))
– Lay chi h dien chich lai no xinh treo no len cho moi nguoi tung ceo xem no bit dai ko do qui
– Đụ mẹ nó bị bắt rồi giả điên đó trời ơi. Ko có thag điên nào mà bjk ra bùi viện làm rồi cặp vs tây ăn tiền hết. Quýnh thấy mẹ nó cho hả lòng dân
– giết nó đi
– Danh chet ca ho nha lo di bo nao con day (đánh chết cả họ nhà ló đi bố nào con đấy)
– Pải con táo bà mày cho mày đi gặp địa ngục hỏi tội 1 thể
Đây là vài câu còm (dẫn nguyên văn lỗi chính tả) trong hơn 5.600 còm mà nội dung gần hệt nhau, bên dưới một stt đăng đoạn clip ghi lại cảnh báo chí “tác nghiệp” vụ án Nguyễn Thanh Dũng. Một sự phẫn nộ tập thể cực kỳ dữ dội và nó đã đi đến đỉnh điểm của sự mất kiểm soát. Một hình ảnh dễ liên tưởng đến thời Trung Cổ, khi người phạm tội bị lôi ra quảng trường để bị đám đông cuồng nộ vừa gào thét, vừa ném đá đến chết. Nó cũng giống cảnh man rợ mà Taliban từng gây ra với các trường hợp bị quy kết phạm giáo luật đạo Hồi, khi đám đông giận dữ nhặt ném mọi thứ vào tên “tội đồ” cho đến khi anh ấy/cô ấy chết gục. Nó cũng giống cảnh cách đây vài chục năm khi người ta lôi nạn nhân ra giữa làng để đấu tố. Bản chất và hoàn cảnh sự việc là khác nhau. Nhưng nộ khí của đám đông là hệt nhau. Hung dữ, độc ác và bán khai.
Không ai có thể thông cảm với tội ác mà Nguyễn Thanh Dũng gây ra nhưng cũng thật khó có thể “thông cảm” với sự hằn thù ghê rợn mà một số người bày tỏ. Tôi tin, nếu Dũng được lôi ra nơi công cộng nào đó và đám đông được phép “thể hiện”, Dũng sẽ bị ném đá đến chết. Những cục đá thật. Ném thẳng vào mặt, trúng vào đầu, và gây chết thảm khốc. “Thằng khốn nạn, mày chết mẹ mày đi!” – họ quay đi, hả dạ, để lại cái xác nằm bẹp trong máu.
Không ai có thể thông cảm với tội ác của Dũng nhưng tội ác đó chỉ có thể được xét qua điều tra và được xử bằng luật. Cho đến trước khi Dũng ra tòa, báo chí chỉ được phép tường thuật sự kiện. Thật không bình thường khi cơn phẫn nộ đám đông đang được báo chí kích thích.
“Bất kỳ gì mà phóng viên đăng tải các chi tiết về trường hợp phạm tội hay sự đau khổ của các nạn nhân, mà chưa ai được xét xử, cũng đều có thể ảnh hưởng đến công việc của tòa… Nếu những câu chuyện đau lòng về việc các nạn nhân phải trải qua tiếp tục được đăng tải vào ngay trước ngày xử án, bồi thẩm đoàn có thể có cảm giác chua xót và giận dữ đối với người bị buộc tội. Điều này sẽ khiến cho người bị buộc tội có thể không được xử công bằng… Cho đến khi người nào đó bị kết án, hoặc chính xác hơn cho đến khi cảnh sát cho bạn biết người nào đó sẽ bị kết án bởi một tội nào đó thì vụ án vẫn còn ở tình trạng “đang được xem xét” (sub judice)…” – đó là đoạn trích từ chương 64 trong ‘The News Manual’, một cẩm nang tác nghiệp báo chí, với hỗ trợ của UNESCO, phổ biến tại các nước đang phát triển (có thể tìm dễ dàng và download miễn phí).
Trong vụ Nguyễn Thanh Dũng, báo chí không hề thực hiện các nghiệp vụ thông thường và căn bản chẳng hạn “double-check” (kiểm tra lại) lẫn cross-check (kiểm tra chéo). Khi Dũng bị bắt, báo chí lao vào nơi tạm giam, ghi hình và giật lên những hàng tít “Lời khai ghê rợn…”. Tôi đã xem một clip “lời khai ghê rợn” của báo Thanh Niên. Dũng không khai gì “ghê rợn” cả. Bản thân bài báo ấy là một sự ghê rợn.
Có một clip tôi tình cờ xem đã gây ám ảnh dữ dội. Cảnh một người bị nhốt trong chuồng sắt cùng một con chó đã chết, được cho là quay ở Hưng Yên, và người bị nhốt được cho là kẻ trộm chó. Đầu và mặt bê bết máu, kẻ trộm chó ngồi co rút chân lại trong cái chuồng chật. Anh ta trông hoảng sợ cực độ, mắt lấm lét hết nhìn sang phải lại quay sang trái. Bên ngoài chuồng, một đám đông mạt sát anh ta. Họ nói họ muốn đập chết anh ta. Họ buộc anh ta phải gác chân lên con chó chết đang nằm co quắp trong chuồng. Họ nói, mày cũng phải bị đập chết như thế, con ạ. Giữa những tiếng chửi bới ồn ào, có cả những tiếng cười…
Cách mà một số phóng viên có mặt ở nơi tạm giam Dũng cũng không khác mấy so với đám đông kia. Thậm chí tệ hơn. Như trong những bộ phim kinh dị trong đó có cảnh kẻ bị bắt, mặc cho đang than khóc, tên tâm thần vẫn bình thản, nhếch mép cười, suy nghĩ việc chuẩn bị “đạo cụ” nào để lát nữa đây tra tấn nạn nhân. À, nên làm như thế nào nhỉ, dùng cây búa này đập vào đầu nó? Hay dùng cây kìm này rút móng tay nó? Từ từ, hắn bày ra đống đồ nghề để chọn. Cái này được đây! Hắn quay sang nạn nhân. Cười…
Trong cái clip ghi lại cảnh báo chí “làm việc” nói ở trên, tôi cũng thấy một không khí gần tương tự. Có cảnh một cô “phóng viên” cười, trước vẻ sợ hãi và khóc lóc của Dũng. Có phải cô ấy đang “tác nghiệp”? Cô ấy đang ngáo đá! Dũng cho biết mình đã mất kiểm soát khi phạm tội do dùng ma túy. Dù biện bạch thế nào thì tội ác vẫn là tội ác và nó phải được trả giá. Tuy nhiên, khi báo chí cũng mất kiểm soát, như thể đang bị “ngáo đá”, thì báo chí cần phải được trả giá như thế nào?

24 thoughts on “BÁO CHÍ “NGÁO ĐÁ””

  1. Em không xem hết những video clip Nguyễn Thanh Dũng hành hạ cháu bé khi “phê thuốc” vì phẫn nộ.Nhung cũng không thể nào không ghê tởm khi đọc comment của “Giang Cư Mận”.Họ ấu trĩ và man rợ như hắn vậy.

  2. Mình cũng mới viết tuần trước (trích): trên mạng internet lan truyền một video clip người ta đánh đập một người đàn ông be bét máu, trói giật tay ra sau lưng và nhốt giam anh ta vào trong một lồng sắt cùng một xác chó đã chết. Bên ngoài lồng sắt, cả một đám đông vây kín chung quanh chửi rủa, nhục mạ. Trước đó không lâu, một clip khác quay rõ hình ảnh một người đàn bà bị bắt và bị đánh cũng vì tội trộm chó, không biết ai trong đám đông đã cột chị ta vào xác con chó, chị ta còn bị lôi xuống xe gắn máy để đánh tiếp trong khi chị đã bị điệu lê n xe để chở về trụ sở công an. Hệt như người đàn ông, chị phụ nữ đã bị sỉ nhục đến tột cùng giữa đám đông cuồng nộ.
    Clip đó gợi cho tôi hình ảnh cách đây 2.000 năm tại Do Thái: Một chị phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, chị bị kết án và đưa ra giữa đám đông để xử bằng cách ném đá tới chết. Trước đó, để gài Đức Jesus họ hỏi ý kiến của ngài, Đức Jesus chỉ nói nhỏ nhẹ: “ai trong các ông thấy mình sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi” và đám đông đã lẳng lặng rút đi, để lại chị phụ nữ một mình. Cái đám đông cách đây 2.000 năm đã bỏ đi không phải do họ đã tha tội cho chị phụ nữ mà chỉ vì họ cảm thấy họ không xứng đáng là quan tòa để lên án và kết tội. Đám đông cuồng nộ ở Việt Nam rất khác, không có ai ngăn cản nổi cơn say máu tập thể ấy và nếu chậm đưa chị phụ nữ đi có thể họ sẽ giết chết chị và thiêu luôn xác. Chắc chắn ngoài một số người cảm thấy phẫn nộ vì bị mất chó, còn đám đông chung quanh chỉ hùa nhau vào xâu xé như bị thôi thúc bởi một sự ác độc bản năng, hệt như đàn linh cẩu xâu xé con mồi. Thú thật, tôi không đủ can đảm để xem trọn vẹn những video clip kiểu này, tôi biết những hình ảnh ghê rợn đó sẽ hằn sâu, thật lâu trong tim mình.

  3. Và chúng ta sẽ phải tự hỏi, nguyên nhân nào khiến dân Việt đã ra nông nỗi ấy. Phải chăng nó khơi mào từ những màn đấu tố trong cải cách ruộng đất? Mình đọc “Chuyện ba người” của ông Tô Hoài mà rùng mình kinh sợ

  4. Đoc bài viết của anh, cảm thấy buồn và hụt hẩng, chợt nhận ra rằng người Việt mình ngày nay thay đổi quá nhiều, xót xa và bàng hoàng trươc sự kiện này… 🙁

  5. Cảm ơn anh Mạnh Kim . Mình cũng tính viết giống vậy
    Xin thảo luận một chút: Đoạn trích trong cẩm nang tác nghiệp báo chí rất đúng, nhưng nếu báo chí không làm thế thì làm sao có những bài báo lay động lòng người? Cho nên theo mình thì vẫn được viết, vấn đề là các chi tiết phải chính xác, không lồng vào đó cảm xúc chủ quan…

    1. Có rất nhiều ví dụ hướng dẫn cách viết trong quyển cẩm nang ấy, chị. Trích ra thì dài quá nên chỉ nói chung chung thế thôi ạ

  6. Vâng.
    Còn nhớ hồi xảy ra vụ án một tài xế xe tải sau khi đụng một nữ sinh, đã lùi xe cán thêm em này 2 lần.PV tường thuật phiên tòa sơ thẩm viết rất hay. Đọc thấy căm phẩm bị cáo, và thấy mức án tòa tuyên quá nhẹ. Tôi là người biên tập, xử lý bài viết này . Anh Thư ký tòa soạn băn khoăn, bảo tôi là bài báo viết vậy, liệu có chủ quan, có làm cho tình trạng của bi cáo xấu thêm ở PT phúc thẩm. Tôi đã thuyết phục được anh ấy rằng việc nhận định mức án nhẹ ở đây không phải cảm tính mà hoàn toàn có cơ sở. Các chứng cứ đều chống lại người tài xế
    Cuối cùng bài được đăng nguyên.

  7. Ký sự pháp đình của chị là một trong những “trademark” xuất sắc của TT một thời

  8. Cô có nghiên cứu hoặc đọc nghiên cứu ” thành quả” của chuyên chính vô sản rồi à? Cho biết đi !

  9. À, mình muốn nói cách anh dùng chữ “cô” dễ khiến nghĩ đến việc anh đang nhắm vào cá nhân ai đó. Điều này nên tránh thì hơn. Còn ý kiến của anh thì mình tôn trọng.

  10. Cảm ơn anh. Tôi ko muốn chỉ trích ai mà chỉ muốn rằng các ý tưởng nên hợp lý, nói có cơ sở, ko nói lung tung. Vẫn thường thích đọc bài của anh.

  11. tôi ko chỉ trích đâu. Nói kiểu đó có khác gì ném đá bừa bãi đâu hả anh. Chuyên chính VS ở VN có trò đấu tố cải cách ruộng đất 1949-1956, đúng. Trước 1945 gái chửa ko chồng bị cả làng ném đá và cạo đầu bôi vôi làm nhục,… Cái đó ko do CCVS mà là văn hóa truyền thống lạc hậu của ông cha ta,… TQ và VN có trò đấu tố vô luật pháp này cũng do truyền thống dân tộc tồi tệ có trước đó. Ở châu Âu ko tồi như vậy.

  12. Em thì quí trọng cả 2 anh chị! Còn trăn trở với nhau thế này, trong môi trường xã hội báo chí thế này…

  13. Cảm ơn anh Manh Kim đã viết, đã lên tiếng, dù khó mà thay đổi điều gì lúc này, trong bối cảnh này, nhưng ko vì thế buông xuôi, tin rằng vẫn nhiều người đón đợi những bài viết thế này của anh để còn hy vọng.

Comments are closed.