Bi và những câu chuyện trên xe buýt của bố
5h sáng bị đánh thức, Bi phụng phịu dũi mắt hỏi bố “ Hôm nay mẹ lại đi vắng hả bố?” Bố cậu bé cười cười xoa đầu đứa con trai mới chỉ 5 tuổi của mình. Đáng nhẽ giờ này, những đứa trẻ khác còn được ngủ trong chăn ấm nhưng mà con trai anh ta thì phải dậy sớm để cùng đi làm với bố. Mẹ Bi thì đi xuất khẩu lao động bên Nga được hơn một tháng nay. Từ lúc đó, cuối tuần nào Bi cũng phải đi làm sớm với bố vì nếu không cậu sẽ phải ở nhà một mình.
Bố Bi là nhân viên của công ty xe buýt thành phố và phụ trách lái xe. Lúc bị đánh thức thì Bi hơi khó chịu thật nhưng được đi làm với bố Bi thích lắm. Ngày nào cũng được đi trên một cái xe to ơi là to. Có lẽ ngoài chú thu vé thì Bi luôn là khách hàng đầu tiên của bố. Bố dặn Bi ngồi ngay ở hàng ghế đầu tiên đằng sau ghế của bố. Lúc sáng sớm, Bi buồn ngủ lắm nên cứ nghe theo ngồi im trên ghế rồi thiếp đi lúc nào không biết. Nhưng khi tỉnh lại thì lạ lắm. Bi cứ tròn mắt ra nhìn vì bỗng đâu xuất hiện rất nhiều nhiều người lớn. Buổi đầu tiên, đang ngủ ngon tự nhiên có ông khách lên xe nói chuyện điện thoại to quá khiến Bi giật mình. Lúc đo, Bi sợ và khóc to lên. Khóc mếu mếu máo máo vì sợ và bị đánh thức. Vừa khóc Bi vừa nhìn mọi người. Nhưng rồi được mấy chị xinh xinh cho Bi cái kẹo, Bi nín luôn. Bi ghét những ông khách nói to làm Bi sợ.
( Bác khách đi trên xe buýt có thói quen nói to như vậy khi thấy thằng bé khóc vì mình cũng ái ngại trước những ánh mắt trách móc của mọi người nên từ đó mỗi lần lên xe buýt bác ấy đều biết ý nói nhỏ.)
Nhiều lúc chú thu vé làm cùng với bố cứ trêu mấy chị trên xe Bi cứ há hốc ra nhìn rồi cùng cười theo mọi người. Bi thấy vui ơi là vui, thỉnh thoảng Bi được các chị các bác bế trên lòng rồi cho Bi kẹo, chắc mọi người thấy Bi đẹp trai đây mà hihihi.Cái xe khổng lồ của bố to thật, thỉnh thoảng Bi hay khoe với mấy đứa hàng xóm là nhà Bi giàu lắm có xe oto to. Cậu bé còn khoe rằng bố mình tốt lắm cho mọi người đi nhờ mà không lấy tiền như mấy chiếc xe 4 bánh bé xíu ngoài phố ai ngồi lên cũng phải trả tiền. Đi làm với bố thành quen. Bi cứ lên xe ngủ. Lúc tỉnh dậy thì nói chuyện bô bô với bố và chú thu vé. Khi nào mệt Bi lại ngồi nhìn đường phố và mọi người.
Có lần, Bi thắc mắc hỏi bố “ Bố ơi, sao bố không mua nhiều ghế cho mọi người ngồi đỡ mỏi lưng”. Tại vì một lần Bi đang ngồi cùng một chị xinh xinh, chị cho Bi kẹo nữa đó. Tự nhiên chị lại bảo cái bác già già vừa lên xe ngồi với Bi. Bi chẳng thích. Bi muốn bảo bố mang ghế cho Chị xinh xinh ấy ngồi bế Bi đó lên mới hỏi thế. Bố Bi bảo là các bà các bác lớn tuổi hay bị đau lưng như bà nội Bi nên không đứng được. Vì thế, chị xinh xinh phải nhường ghế. Bi bé quá cũng không hiểu rõ. Chỉ biết bố bảo các bà ấy giống với nội của Bi. Bi quý nội lắm và thương nội vì hay thấy nội cũng kêu đau lưng. Hôm sau, khi xe dừng lại, có một bà tóc bạc giống Nội của Bi bước lên xe. Bi cười reo và hét to “ cháu chào bà”. Rồi Bi đứng phắt dậy không ngồi ở ghế nữa. Chú thu vé và bà tóc bạc cười lớn và khen Bi ngoan. Bi cười toe toét. Cảm giác làm được một việc tốt thật thích. Buổi sau đến lớp mẫu giáo Bi sẽ kể lại cho cô và các bạn của mình nghe.
(Ở một góc ghế của xe buýt có một cậu sinh viên lên xe buýt đang giả vờ ngủ vì không muốn nhường ghế cho bà cụ. Lúc nhìn thấy nụ cười của Bi đã cảm thấy bản thân thật ích kỉ. Ngày hôm sau, cũng trên tuyến xe buýt ấy người ta thấy cậu đứng dậy nhường ghế cho một phụ nữ mang bầu.)
Tuy nhiên, vào những trưa mùa hè nóng bữa. Bi sợ lắm. Xe của bố tự nhiên rất đông. Bi ngồi im ở ghế sau bố mà thấy mọi người cứ la ó. Bi chẳng còn thể nhìn thấy chị xinh xinh hay cho Bi kẹo nữa. Chú thu vé cũng thỉnh thoảng không thấy đâu. Bị cũng định khóc nhưng may quá Bi vẫn có bố ở trên nên cũng bớt lo. Có một buổi tối đi làm về với bố. Khi thấy bố mở ví tiền ra. Bi tự nhiên nhớ ra một chuyện mà sáng nay Bi thấy. Đó là Bi thấy có một chú đội mũ đen thò tay vào trong balo một bác lấy ra chiếc ví giống y xì của bố. Bi kể vu vơ với bố thế thôi vì Bi thích cãi mũ đen của chú ấy lắm, nó có hình con cún xinh ơi là xinh, Thế mà mặt bố tự nhiên cau lại có vẻ buồn buồn, rồi bố không đếm tiền nữa. Đi ra ngoài cùng chiếc điện thoại. Bi đoán là gọi cho mẹ. Rồi đến một hôm, Bi mới biết hành động của chú mũ đen là ăn cắp. Đó là sau khi chú ấy làm giống như vậy với một chị. Lúc chú ấy xuống xe rồi chị ấy mở túi sách rồi tự nhiên khóc và kêu to là bị mất ví. Thế là chú ấy là tên ăn cắp. Ăn cắp là xấu xa. Bi nghĩ thế và kể lại tường tận cho bố, Hôm đó, bố không cau mặt nữa vì có lẽ bố Bi đã tìm ra câu trả lời cho cậu con trai của mình. Bố bảo là nhà chú ấy nghèo lắm, mẹ chú ấy ốm nên chú ấy với vay tạm chị ấy. Nhưng chắc quên không bảo nên chị ấy mới tưởng mất. Bi thấy cũng đúng, nhiều lúc Bi quên xin bố đi chơi với các chú trong công ty, thế mà Bố cũng hét toáng lên. Bi nghĩ chị hôm nay cũng giống Bi vậy.
Nhưng điều Bi đang nghĩ đó là Bi muốn nói chuyện với chú mũ đen. Vì Bi muốn xin chú đội thử cái mũ hình con cún. Và thế là Bi chạy một mạch vào trong phòng, lật dưới gồm giường có một cái hộp nhỏ. Sáng sau đó, Bi gặp lại chú mũ đen. May quá hôm nay chú không đứng xa Bi là mấy. Bi gọi chú vào ngồi cùng. Chú cười nhưng không nói gì, cũng không đến cạnh Bi. Lúc xe dừng ở bến, Bi chạy lại nhét cho chú thứ gì đó. Rồi Bi quay ra cười cười và nói “ Bố cháu bảo mẹ chú ốm nên ngày nào cũng lên xe của bố cháu đi vay tiền mọi người mà quên không bảo , hôm nay cháu cho chú vay nhé !”. Kế hoạch của Bi không thành công rồi. Chú mũ đen trả tiền cho Bi rồi đi xuống luôn bến tiếp theo. Bi buồn vì chưa được nhìn kỹ con cún trên mũ của chú. Cũng hôm sau, Bi không được đi làm với bố nữa. Bi phải sang nhà bác hàng xóm khi bố đi làm sớm. Bi buồn và vẫn nhớ tới chiếc mũ đen hình con cún. Được một thời gian, Mẹ Bi không đi vắng nữa, Bi cũng dần dần quên chiếc xe khổng lồ của bố.
( Chú mũ đen cũng từ hôm đó không còn lên tuyến xe buýt để hành nghề ăn cắp nữa. Không biết chú ấy có tìm bến xe khác không hay là không làm nghề đó nữa nhưng dù sao cũng bớt đi nỗi lo cho những ai đi trên tuyến xe của bố Bi.)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *