Giờ nhiều nhà nuôi mèo cảnh từ nhiều nguồn gốc, lại còn có cả chiếc lồng nhỏ giống chiếc cặp sách để trẻ em đưa mèo đi chơi.
Chợt nhớ hồi nhà còn ở phố cổ, mèo luôn là một thành viên của gia đình.
Mẹ tuổi mèo, mẹ chăm bọn miu đâu ra đấy. Thời bao cấp khó là vậy mà lúc nào miu cũng có cá ăn. Mẹ còn dặn kho cá cho mèo phải kho nhạt, không là chúng bỏ ăn ngay. Nồi cá cất ở một góc chạn dành dụm cho cả mùa đông lạnh.
Cha tuổi Tí. Thế mà lại là người chơi thân với chúng nhất. Mùa đông mịt mờ thường dài hơn những ngày nắng. Lũ mèo lười cuộn mình gọn gàng trong đống chăn cũ được dành riêng cho chúng. Thi thoảng có con xán đến gần cha vì biết cha chiều cha nựng. Khôn lắm, nó khẽ đặt một chân lên đùi cha, hếch cái tai lên nghe ngóng, dõi ánh mắt xanh biếc cả đêm đông về phía cha để thăm dò. Rồi nghe chừng thấy ổn, nó đặt tiếp chân nữa, cũng vẫn hành vi như thế, rồi cuối cùng thoáng chốc nó nằm lọt vào lòng cha, gừ gừ lim dim ngủ.
Mùa đi qua dáng vẻ con mèo. Cứ thấy chúng ve vuốt quẩn quanh người là y rằng sắp rét. Chúng lảng dần là biết ngay trời sắp nóng. Lúc đó khu vực gần chỗ chứa nước là nơi lý tưởng nhất dành cho chúng. Mùa hè thì còn lâu mới khiến chúng chịu gần người. Cha vẫn đùa trêu chúng là lũ sống không có hậu.
Một ngày mùa đông rét lắm. Con mèo đực bỏ đi biền biệt tuần lễ. Cha nói vậy nhưng lại là người ngóng nhất, chả nói chả rằng cứ đứng ở cửa thảng thốt: Meo meo…
Rồi nó cũng về trong lấm lét. Theo sau là con tam thể lông mịn màng. Thôi chết, nó dụ ở đâu về. Biết sao đây, đuổi không được, nồi cá mẹ kho nhạt đầy thêm gấp đôi. Cha có thêm một đống sù sù ủ vào trong lòng. Hôm nào cha đi công tác thì chiếc hòm gỗ bọc đầy bao tải, chăn rách là nơi hai miu trốn rét. Và những miu con miu miu cất giọng chào đời.
Rồi mùa đông sau, con miu bố lại chuồn đi đâu. Con mẹ ngơ ngác nom xanh xao bỏ cá không ăn. Cha lại đứng cổng gọi. Mẹ thì đầy kinh nghiệm: Lang thang đâu rồi cũng phải về thôi, loài nào cũng vậy. Rồi liếc nhìn ông nửa chọc tức nửa âu yếm.
Nó về thật, không ả nào về theo. Chỉ thấy ngậm theo một bọc nilon đầy cá. Thôi chết, lại lượm của nhà nào. Gày rộc hẳn mấy ngày nhịn đói để tha về cho mấy mẹ con miu bọc cá.
Ít ngày sau nó nằm chết lịm trong cái thùng gỗ. Con mẹ mấy ngày liền bỏ cơm túc trực trong cái thùng, thi thoảng gào lên vài tiếng thê lương. Nó không muốn rời khỏi cái thùng, nơi còn nguyên mùi mèo bố.
Cha ngậm ngùi và trầm ngâm hơn mọi bận. Kể từ đó chẳng bao giờ thấy cha nhắc đến câu trêu đùa: "Những con mèo sống không có hậu…"

16 thoughts on “Giờ nhiều nhà nuôi mèo cảnh từ nhiều nguồn gốc, lại còn có cả chiếc lồng nhỏ giống chiếc cặp sách để trẻ em…”

  1. E Miu nhà mình vẫn thích ăn đồ nấu hơn hạt thức ăn mèo. Nhìn kiểu nó nịnh nọt và sung sg khi đc ăn cá hay tôm luọc thì khg thể khg chiều.

  2. cha em biết em thích mèo nên cất công dẫn em sang tận nhà có mèo đẻ để mua. nhớ ngày con mèo nhà bị lạc. ba ngày trời cứ ngóng xem có tiếng kêu không. hóa ra cha phát hiện ra nó ở trên ngọn cây đu đủ nhà hàng xóm. cha em quấn cái chiếu trèo thang đưa lên cho nó bám vào rồi đưa xuống. người nó quánh bết nhựa đu đủ….giờ mỗi lần nhắc đến mèo em lại nhớ.

    1. Nó dám lắm, nhưng đời nó khổ quá rồi, thông cảm cho nó thôi a ạ, . Bú đc diệu thì tốt quá, e có bạn

    2. Mèo nhà e tư thế ngủ quá bá đạo luôn, ăn từ rau, ngô, kẹo bánh…, may mà nó k ăn chay

  3. Thảo nào hôm trước cháu Chíp về mách là: bác Minh bế Mochi chụp ảnh tự sướng mẹ ạ

  4. Aha, em Mochi. Cả 2 đều đập chai!
    Giờ cái gì cũng công nghiệp, không cần nồi cá kho nhạt nữa bác ạ. Nhưng dù mèo tây e vẫn cho nó đá thêm đồ ta, ăn ác.

  5. Em va anh Quang hồi bé cung nuôi nhiều mèo, mỗi lần chúng nó bị chết cung khóc lóc mãi ấy.

Comments are closed.