Mời em vào quán Thời gian
Chạm ly ký ức, uống làn hương xưa
Mời em vào quán Không mùa
Ta chia nhau ngọn gió lùa rét căm.
Mời em vào quán Không năm
Để nghe nỗi nhớ ướt đầm kẽ tay
Mời em vào quán Không ngày
Để nghe lòng bỗng tràn đầy heo may
Môi mặn đắng niềm yêu thương
Thời gian quên bỏ chút đường đó em.

45 thoughts on “Mời em vào quán Thời gian”

  1. Đọc thơ của Bình Hương sao mà cảm xúc . . . cứ ùa về! Sâu vô cùng E a. Em đúng là tài sắc vẹn toàn màu tím ơi!

    1. Cũng ngán lắm Phượng ơi, nhưng giờ Sóc lớn wa, chị chẳng đc bế ẫm nữa nên đành cố vậy

  2. Thấy cô lu bu với xưởng mới mà thương, để hết ngén mẹ con cháu mời cô nhé

  3. Cô cảm ơn 2 mẹ con nhiều! Cô bây giờ ko còn trắng trẻo như xưa nữa “cô đen giòn đen đẹp đen vĩnh cữu mất tiêu rồi” giống mẹ con bầu bí sẽ làm nhan sắc tàn phai nhưng bù lại Cô và mẹ con rất là hạnh phúc đó nha

  4. Thế tức là lúc em bé bằng tuổi anh Sóc bi giờ k bế ẵm được nữa thì mẹ Hương lại cố tiếp đúng không

Comments are closed.