Tôi như lữ khách bên đường, đang hỏi thăm đường đi thẳng vào tim.
Mỗi lần bước đi mỗi lần khó, hoa vẫn tàn mà vẫn nở khắp nơi.
Ôm nỗi sầu hoang vắng.
Lượm giọt sương trên vai gầy.
Người đi bỏ dở nỗi niềm cay đắng.
Để cố nhân cách biệt cố nhân sầu.
Đề thu trên lá biếc cho suối cuộn hồn thơ.
Em đi chốn ấy nhiều hoa gấm, tôi ở phương này lạnh ý thơ.
Tuyệt tình ca sai cung lạc phím.
Đêm lạnh mang nhiều mong nhớ.
Trời buồn bởi vắng bóng người yêu.
See Translation